Các bài báo mẹ của Lem đăng trên trang báo điện tử của Đài Tiếng nói Việt Nam nhân dịp Tết Nguyên đán năm nay.
Tết Việt ở Australia
Đọc bài
Cách Hà Nội hàng ngàn cây số
Đọc bài
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẹ viết .... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẹ viết .... Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 19 tháng 2, 2008
Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2007
Đổi gió
Nước Úc thay đổi Chính phủ. Xuân chuyển sang hè. Lem sắp bước sang tuổi thứ Năm. Anh và em đều sắp "già" thêm một tuổi... Gia đình sắp sửa lại một lần nữa lựa chọn điểm đến tương lai.
Cuộc sống là một chuỗi vận động và đổi thay. Từ khi còn rất trẻ, em đã phần nào cảm nhận rằng số phận em là một sắp đặt khá phức tạp, hoặc nếu không, đó cũng là một bản nhạc khó - gồm đủ các âm vực, các cung bậc, lúc bổng lúc trầm. Bởi vậy mà bước vào tuổi 20, em đã dự định sẽ có lúc viết hồi ký cho mình.
Có lẽ nào lúc này em đang trải qua giai đoạn "trầm lắng" của cuộc đời? Bây giờ, niềm vui của em là rũ bỏ tất cả để tận hưởng tối đa những giây phút hạnh phúc và thần tiên bên con gái. Hạnh phúc ấy có thể không có anh, không có công việc, không có bạn bè, không có sách vở, không có tiền bạc, chỉ tiếng cười trong trẻo và ánh mắt âu yếm của con mà thôi.
Hạnh phúc lúc nào cũng đáng trân trọng và không dễ gì có được. Em biết ơn vì hạnh phúc này, rất nên, phải không anh?
Melbourne, 9 days til Christmas
Cuộc sống là một chuỗi vận động và đổi thay. Từ khi còn rất trẻ, em đã phần nào cảm nhận rằng số phận em là một sắp đặt khá phức tạp, hoặc nếu không, đó cũng là một bản nhạc khó - gồm đủ các âm vực, các cung bậc, lúc bổng lúc trầm. Bởi vậy mà bước vào tuổi 20, em đã dự định sẽ có lúc viết hồi ký cho mình.
Có lẽ nào lúc này em đang trải qua giai đoạn "trầm lắng" của cuộc đời? Bây giờ, niềm vui của em là rũ bỏ tất cả để tận hưởng tối đa những giây phút hạnh phúc và thần tiên bên con gái. Hạnh phúc ấy có thể không có anh, không có công việc, không có bạn bè, không có sách vở, không có tiền bạc, chỉ tiếng cười trong trẻo và ánh mắt âu yếm của con mà thôi.
Hạnh phúc lúc nào cũng đáng trân trọng và không dễ gì có được. Em biết ơn vì hạnh phúc này, rất nên, phải không anh?
Melbourne, 9 days til Christmas
Thứ Ba, 7 tháng 8, 2007
Melbourne vào xuân
“Này mùa xuân ơi đến mau đây_Về cho thêm xanh lá cây rừng_Trở về dừng bên suối trong lành_Nhìn hoa đang hé tưng bừng…”*
Melbourne đã bắt đầu những ngày nắng ấm. Tiết trời đang chuyển sang xuân một cách rõ rệt. Lối em đi về, hoa cải vàng dại một bên đường. Công viên vàng mịn màng hương sắc mimosa. Mặt trời ham vui đã bắt đầu trở lại thói quen đi ngủ muộn, để rồi sáng mai thức dậy vẫn dành cho em những tia nắng ấm áp nhất và rực rỡ nhất.
Chẳng lẽ đã qua rồi một mùa đông? Ồ, có lẽ em hơi vội vàng đó thôi. Dọc đôi bờ Yarra thân thuộc, những hàng cây phong lá rụng trơ thân gỗ khẳng khiu vẫn còn ngủ yên mà. Những bông hoa tuyết vẫn rơi đâu đó trên những vùng núi cao. Đêm khuya về vẫn còn lạnh giá.
Nhưng khác với những ngày chính đông lạnh lẽo, đường phố trung tâm đang ngày càng đông vui và rạng rỡ. Tiếng kèn saxophone của người nghệ sỹ già dưới gầm cầu Các Hoàng Tử lại bắt đầu dìu dặt hàng đêm, khi thành phố lung linh ánh điện màu lại bình thản soi mình xuống dòng sông huyền ảo và phẳng lặng. Bầu trời quang mây như một tấm chăn mỏng dệt bằng những ánh sao đêm, trùm phủ lên vai (đã thấp thoáng những bờ vai trần!) những đôi trai gái đang dìu nhau bước trong không gian sâu lắng xuân tình của giai điệu Pháp La Vie en Rose**.
Một người bạn cũ tâm sự với em - giờ này ở Hà Nội trời cũng “thu” lắm rồi, mặc dù mới trung tuần tháng Sáu. Nhớ buổi chiều chớm thu ngày ấy, trời mát mẻ, gió nhè nhẹ lùa vào trong tóc, em ngồi với bạn nhâm nhi cốc nước vối trên vỉa hè, tận hưởng giây phút bình yên khi ngắm đường phố giờ tan tầm. Có người đàn ông chạy xe hon-đa chở đằng sau một cái lồng gà rỗng, chắc vừa tan chợ. Một em bé đang líu lo kể chuyện cho mẹ nghe trên ghế trước của chiếc xe đạp mi-ni cũ. Vụt thấy chàng thanh niên khấp khởi ngồi trên chiếc Vespa, một tay lái xe một tay ôm bó hoa tươi. Tất cả đang trở về nhà, đang đến với những người yêu thương. “Hạnh phúc giản dị thật đấy!” – mấy người bạn gật gù với nhau, xong đâu đó họ lại lọ mọ chui vào tòa nhà cao tầng để tiếp tục công việc cho đến tối mịt; tâm hồn “no nê” vì đã được nuôi dưỡng bằng giây phút chuyện gẫu trên mấy chiếc ghế đẩu lung lay của chị bán nước nghèo.
Phải rồi, giờ này cái nắng hè gay gắt có lẽ đã nhường chỗ cho nắng mùa thu dịu nhẹ. Hà Nội thu trong em thơm hương hoa sữa. Hà Nội giờ tan tầm nhộn nhịp tiếng còi xe và tiếng nam thanh nữ tú chuyện trò rôm rả từng con phố (hay bất cứ nơi đâu). Hà Nội xanh mướt những hàng cây. Hà Nội mềm mại nét cong gợi cảm của những con đường “hẹn hò” và long lanh mát rượi mặt nước hồ tự nhiên. Hà Nội ngọt ngào và tinh túy nơi đầu lưỡi hương vị của những món “khoái khẩu” truyền thống.
Đi xa, em hay nhớ Hà Nội tha thiết vào những tiết giao mùa – có lẽ vì cái cảm giác bùi ngùi cho cái gì đó sắp qua, và niềm hân hoan đón chào điều đang đến, ở đâu cũng giống nhau thì phải. Cũng có thể vì thời tiết tương hợp, chỉ một chiếc áo mỏng khoác thêm cái áo cánh là em có thể tung tăng bất cứ nơi đâu. Nhưng cũng có điều gì không thật giống - Hà Nội nhộn nhịp và hối hả, còn Melbourne vào xuân mới tinh khiết, tươi mới làm sao ...
... Trong trẻo lắm - chỉ có trời xanh trong, nắng vàng dịu, và em
Tháng Tám, 2007
______
* Khát vọng Mùa xuân – Giai điệu: Mozart/ Lời Việt: Mai Huy Tân+dị bản!
** Édith Piaf, 1946
Melbourne đã bắt đầu những ngày nắng ấm. Tiết trời đang chuyển sang xuân một cách rõ rệt. Lối em đi về, hoa cải vàng dại một bên đường. Công viên vàng mịn màng hương sắc mimosa. Mặt trời ham vui đã bắt đầu trở lại thói quen đi ngủ muộn, để rồi sáng mai thức dậy vẫn dành cho em những tia nắng ấm áp nhất và rực rỡ nhất.
Chẳng lẽ đã qua rồi một mùa đông? Ồ, có lẽ em hơi vội vàng đó thôi. Dọc đôi bờ Yarra thân thuộc, những hàng cây phong lá rụng trơ thân gỗ khẳng khiu vẫn còn ngủ yên mà. Những bông hoa tuyết vẫn rơi đâu đó trên những vùng núi cao. Đêm khuya về vẫn còn lạnh giá.
Nhưng khác với những ngày chính đông lạnh lẽo, đường phố trung tâm đang ngày càng đông vui và rạng rỡ. Tiếng kèn saxophone của người nghệ sỹ già dưới gầm cầu Các Hoàng Tử lại bắt đầu dìu dặt hàng đêm, khi thành phố lung linh ánh điện màu lại bình thản soi mình xuống dòng sông huyền ảo và phẳng lặng. Bầu trời quang mây như một tấm chăn mỏng dệt bằng những ánh sao đêm, trùm phủ lên vai (đã thấp thoáng những bờ vai trần!) những đôi trai gái đang dìu nhau bước trong không gian sâu lắng xuân tình của giai điệu Pháp La Vie en Rose**.
Một người bạn cũ tâm sự với em - giờ này ở Hà Nội trời cũng “thu” lắm rồi, mặc dù mới trung tuần tháng Sáu. Nhớ buổi chiều chớm thu ngày ấy, trời mát mẻ, gió nhè nhẹ lùa vào trong tóc, em ngồi với bạn nhâm nhi cốc nước vối trên vỉa hè, tận hưởng giây phút bình yên khi ngắm đường phố giờ tan tầm. Có người đàn ông chạy xe hon-đa chở đằng sau một cái lồng gà rỗng, chắc vừa tan chợ. Một em bé đang líu lo kể chuyện cho mẹ nghe trên ghế trước của chiếc xe đạp mi-ni cũ. Vụt thấy chàng thanh niên khấp khởi ngồi trên chiếc Vespa, một tay lái xe một tay ôm bó hoa tươi. Tất cả đang trở về nhà, đang đến với những người yêu thương. “Hạnh phúc giản dị thật đấy!” – mấy người bạn gật gù với nhau, xong đâu đó họ lại lọ mọ chui vào tòa nhà cao tầng để tiếp tục công việc cho đến tối mịt; tâm hồn “no nê” vì đã được nuôi dưỡng bằng giây phút chuyện gẫu trên mấy chiếc ghế đẩu lung lay của chị bán nước nghèo.
Phải rồi, giờ này cái nắng hè gay gắt có lẽ đã nhường chỗ cho nắng mùa thu dịu nhẹ. Hà Nội thu trong em thơm hương hoa sữa. Hà Nội giờ tan tầm nhộn nhịp tiếng còi xe và tiếng nam thanh nữ tú chuyện trò rôm rả từng con phố (hay bất cứ nơi đâu). Hà Nội xanh mướt những hàng cây. Hà Nội mềm mại nét cong gợi cảm của những con đường “hẹn hò” và long lanh mát rượi mặt nước hồ tự nhiên. Hà Nội ngọt ngào và tinh túy nơi đầu lưỡi hương vị của những món “khoái khẩu” truyền thống.
Đi xa, em hay nhớ Hà Nội tha thiết vào những tiết giao mùa – có lẽ vì cái cảm giác bùi ngùi cho cái gì đó sắp qua, và niềm hân hoan đón chào điều đang đến, ở đâu cũng giống nhau thì phải. Cũng có thể vì thời tiết tương hợp, chỉ một chiếc áo mỏng khoác thêm cái áo cánh là em có thể tung tăng bất cứ nơi đâu. Nhưng cũng có điều gì không thật giống - Hà Nội nhộn nhịp và hối hả, còn Melbourne vào xuân mới tinh khiết, tươi mới làm sao ...
... Trong trẻo lắm - chỉ có trời xanh trong, nắng vàng dịu, và em
Tháng Tám, 2007
______
* Khát vọng Mùa xuân – Giai điệu: Mozart/ Lời Việt: Mai Huy Tân+dị bản!
** Édith Piaf, 1946
Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2007
Melbourne chớm đông
Tan sở.
Vừa bước ra khỏi văn phòng, một cơn gió lạnh ùa tới, em run rẩy không kịp khép vạt áo choàng. Vỉa hè ướt mưa, lác đác những chiếc lá ngô đồng màu nâu vàng đẫm nước nằm im lìm, kiên nhẫn như trong một bức tranh nghệ thuật sắp đặt. Chiều còn non mà trời đã tối sẫm.
Em bước vội qua đường. Một cơn gió lạnh nữa thổi tạt qua con phố hẹp. Lất phất mưa bay, bỏ lại sau vài hạt mưa tinh nghịch đậu trên bờ mi em. Em xuýt xoa, hít hà cái khí lạnh se se, mải mê bước tiếp. Nhớ quá cảm giác thơ của Nguyễn Đình Thi ...
"Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may"
(Đất nước).
Liệu con gió ấy ở nửa bán cầu phía nam này có được gọi là gió heo may không nhỉ? Gió không khô ráo, cũng không thoảng mùi hoa sữa kỷ niệm hay hương cốm vòng gói trong lá sen buộc bằng nhánh lúa khô, nhưng nhất định nó có "hơi may". Con gió lành lạnh, man mát đủ để làm em bay bổng mơ về một vòng tay ấm trong một buổi chiều cuối thu ... là gió heo may của riêng em vậy.
Sân ga chiều. Khí lạnh len lỏi làm mỗi lữ khách vốn đã xa lạ lại càng khép mình hơn. Không gian như rộng ra, cao hơn, khoảng cách giữa người với người và với sự vật xa dần. Bởi ai cũng co ro, những bàn tay tím lạnh thu gọn vào túi áo choàng hoặc bắt chéo khó khăn trước ngực. Hiếm thấy những cái bắt tay thân thiện hay những cái ôm choàng nồng nhiệt rạng rỡ mà em vẫn thường thấy khi ngày hè sôi động.
Con tàu lao đi. Em nhìn trân trối qua cửa kính như muốn ghi lại toàn bộ khung cảnh thành phố một chiều mưa. Kính ướt mưa hay mắt em long lanh? Em nhớ mùa thu Hà Nội da diết, và nhớ những buổi đầu đông, khi mà trời càng lạnh em càng thấy ấm vì anh sẽ ôm em chặt hơn, hôn em dịu dàng hơn, ủ ấm tay em trong đôi bàn tay lúc nào cũng ấm của anh - nhiều hơn.
Tàu ơi đi nhanh - chở em đi về nơi có lửa ấm nhé.
Mùa thu vẫn nấn ná ở lại - nhưng mùa đông thì đã đến thật gần. Tối nay nằm ngủ nhớ đừng có đạp tung chăn nhé, con yêu ...
Thứ Sáu, 18/05/'07
Vừa bước ra khỏi văn phòng, một cơn gió lạnh ùa tới, em run rẩy không kịp khép vạt áo choàng. Vỉa hè ướt mưa, lác đác những chiếc lá ngô đồng màu nâu vàng đẫm nước nằm im lìm, kiên nhẫn như trong một bức tranh nghệ thuật sắp đặt. Chiều còn non mà trời đã tối sẫm.
Em bước vội qua đường. Một cơn gió lạnh nữa thổi tạt qua con phố hẹp. Lất phất mưa bay, bỏ lại sau vài hạt mưa tinh nghịch đậu trên bờ mi em. Em xuýt xoa, hít hà cái khí lạnh se se, mải mê bước tiếp. Nhớ quá cảm giác thơ của Nguyễn Đình Thi ...
"Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may"
(Đất nước).
Liệu con gió ấy ở nửa bán cầu phía nam này có được gọi là gió heo may không nhỉ? Gió không khô ráo, cũng không thoảng mùi hoa sữa kỷ niệm hay hương cốm vòng gói trong lá sen buộc bằng nhánh lúa khô, nhưng nhất định nó có "hơi may". Con gió lành lạnh, man mát đủ để làm em bay bổng mơ về một vòng tay ấm trong một buổi chiều cuối thu ... là gió heo may của riêng em vậy.
Sân ga chiều. Khí lạnh len lỏi làm mỗi lữ khách vốn đã xa lạ lại càng khép mình hơn. Không gian như rộng ra, cao hơn, khoảng cách giữa người với người và với sự vật xa dần. Bởi ai cũng co ro, những bàn tay tím lạnh thu gọn vào túi áo choàng hoặc bắt chéo khó khăn trước ngực. Hiếm thấy những cái bắt tay thân thiện hay những cái ôm choàng nồng nhiệt rạng rỡ mà em vẫn thường thấy khi ngày hè sôi động.
Con tàu lao đi. Em nhìn trân trối qua cửa kính như muốn ghi lại toàn bộ khung cảnh thành phố một chiều mưa. Kính ướt mưa hay mắt em long lanh? Em nhớ mùa thu Hà Nội da diết, và nhớ những buổi đầu đông, khi mà trời càng lạnh em càng thấy ấm vì anh sẽ ôm em chặt hơn, hôn em dịu dàng hơn, ủ ấm tay em trong đôi bàn tay lúc nào cũng ấm của anh - nhiều hơn.
Tàu ơi đi nhanh - chở em đi về nơi có lửa ấm nhé.
Mùa thu vẫn nấn ná ở lại - nhưng mùa đông thì đã đến thật gần. Tối nay nằm ngủ nhớ đừng có đạp tung chăn nhé, con yêu ...
Thứ Sáu, 18/05/'07
Thứ Tư, 7 tháng 2, 2007
Quê hương thứ hai của tôi
Kỷ niệm về xứ sở chuột túi - quê hương thứ hai của tôi
--------------------------------------------------------------------------------
Ngày này tròn 10 năm về trước mình đặt chân đến Úc lần đầu tiên đấy các mẹ ơi*. Thời gian trôi nhanh thật là nhanh.
Hồi đó mình vừa tròn 18, trong ba lô (và lỉnh kỉnh va li, túi xách ...) chứa đầy hoài bão. Đón mình ở sân bay Tullamarine là một anh người Singapore da trắng, cao to, đẹp trai, đeo đôi kính gọng vàng thanh thoát rất chi là trí thức (Sinh viên tình nguyện được trường cử đi đón!). Suốt chặng đường vào thành phố hai anh em cứ nói chuyện líu lo như hai người bạn cũ lâu ngày mới gặp - yêu thế!
Ngôi nhà mình ở đầu tiên là khu Flemington. Mình còn nhớ đường từ sân bay về đây đẹp như tranh vẽ cổ tích - những hàng cây rợp bóng, những thảm cỏ xanh rờn dưới lung linh những hạt nước li ti tỏa ra từ vòi tưới nước tự động (Bây giờ thì không còn nữa rồi vì Melbourne đang trong thời kỳ hạn hán báo động mà), những ngôi nhà kiểu Victoria có hàng hiên đầy hoa nở và ban công tầng hai bằng sắt uốn nghệ thuật và sang trọng.
Hôm ấy là chiều 30 Tết. Vừa đến nơi, vội vàng nhưng thành kính, mình lấy từ va-li bức tượng phật bà nho nhỏ để lên nóc tủ lạnh cho chị bạn làm bàn thờ. Cả nhà tíu tít chuẩn bị cỗ tất niên. Còn mình, "tẩy trần" xong mở cửa bước ra ngoài phố. Góc phố nhỏ yên tĩnh lạ lùng - đứng ngoài phố mà mình có cảm giác như trong sân nhà vậy. Mình hít sâu lồng ngực bầu không khí trong veo, thoang thoảng mùi dầu lá bạch đàn và nhựa cây trắc bá.
Sắp giao thừa (giờ địa phương) rồi mà mặt trời vẫn còn đủng đỉnh, đất trời vẫn sáng trưng. Đêm ấy, mấy chị em quây quần bên mâm cỗ giao thừa đầm ấm. Mình còn nhớ cái mùi là lạ rất Tây của gian bếp nhỏ trong ngôi nhà đầu tiên ấy, nhớ cảm giác sửng sốt của mình khi thấy chị LA thò cốc hứng nước từ vòi rồi đưa lên miệng uống ngon lành, và nhớ món lươn xào sả ớt thơm phức béo ngậy mà chị H làm để dành năm mới mọi việc suôn sẻ.
Hôm nào mình sẽ dẫn con gái theo tuyến tàu điện số 59 (Airport West phải không nhỉ) về qua nhà cũ (có gì thăm nhà em Titti nhà bác Hạt dẻ luôn!). Mình vẫn nhớ cảm giác "sắp về tới nhà rồi" mỗi khi tàu điện lắc lư qua khúc quẹo nơi có mấy quán rượu lúc nào đèn cũng sáng choang. Leng keng ... leng keng...

Ấn tượng đầu tiên tốt đẹp là cảm hứng cho mình gắn bó với Melbourne cho đến bây giờ. 10 năm - đi nhiều, học nhiều, làm nhiều và "yêu" nhiều (hài hước tí nhỉ), nhưng hoài bão thì đã vơi đi nhiều lắm. Nhìn lại vẫn thấy mình ngây thơ quá ...
(Viết ngày 06 Feb 07)
*Bài viết đăng trên www.webtretho.com
--------------------------------------------------------------------------------
Ngày này tròn 10 năm về trước mình đặt chân đến Úc lần đầu tiên đấy các mẹ ơi*. Thời gian trôi nhanh thật là nhanh.
Hồi đó mình vừa tròn 18, trong ba lô (và lỉnh kỉnh va li, túi xách ...) chứa đầy hoài bão. Đón mình ở sân bay Tullamarine là một anh người Singapore da trắng, cao to, đẹp trai, đeo đôi kính gọng vàng thanh thoát rất chi là trí thức (Sinh viên tình nguyện được trường cử đi đón!). Suốt chặng đường vào thành phố hai anh em cứ nói chuyện líu lo như hai người bạn cũ lâu ngày mới gặp - yêu thế!
Ngôi nhà mình ở đầu tiên là khu Flemington. Mình còn nhớ đường từ sân bay về đây đẹp như tranh vẽ cổ tích - những hàng cây rợp bóng, những thảm cỏ xanh rờn dưới lung linh những hạt nước li ti tỏa ra từ vòi tưới nước tự động (Bây giờ thì không còn nữa rồi vì Melbourne đang trong thời kỳ hạn hán báo động mà), những ngôi nhà kiểu Victoria có hàng hiên đầy hoa nở và ban công tầng hai bằng sắt uốn nghệ thuật và sang trọng.
Hôm ấy là chiều 30 Tết. Vừa đến nơi, vội vàng nhưng thành kính, mình lấy từ va-li bức tượng phật bà nho nhỏ để lên nóc tủ lạnh cho chị bạn làm bàn thờ. Cả nhà tíu tít chuẩn bị cỗ tất niên. Còn mình, "tẩy trần" xong mở cửa bước ra ngoài phố. Góc phố nhỏ yên tĩnh lạ lùng - đứng ngoài phố mà mình có cảm giác như trong sân nhà vậy. Mình hít sâu lồng ngực bầu không khí trong veo, thoang thoảng mùi dầu lá bạch đàn và nhựa cây trắc bá.
Sắp giao thừa (giờ địa phương) rồi mà mặt trời vẫn còn đủng đỉnh, đất trời vẫn sáng trưng. Đêm ấy, mấy chị em quây quần bên mâm cỗ giao thừa đầm ấm. Mình còn nhớ cái mùi là lạ rất Tây của gian bếp nhỏ trong ngôi nhà đầu tiên ấy, nhớ cảm giác sửng sốt của mình khi thấy chị LA thò cốc hứng nước từ vòi rồi đưa lên miệng uống ngon lành, và nhớ món lươn xào sả ớt thơm phức béo ngậy mà chị H làm để dành năm mới mọi việc suôn sẻ.
Hôm nào mình sẽ dẫn con gái theo tuyến tàu điện số 59 (Airport West phải không nhỉ) về qua nhà cũ (có gì thăm nhà em Titti nhà bác Hạt dẻ luôn!). Mình vẫn nhớ cảm giác "sắp về tới nhà rồi" mỗi khi tàu điện lắc lư qua khúc quẹo nơi có mấy quán rượu lúc nào đèn cũng sáng choang. Leng keng ... leng keng...
Ấn tượng đầu tiên tốt đẹp là cảm hứng cho mình gắn bó với Melbourne cho đến bây giờ. 10 năm - đi nhiều, học nhiều, làm nhiều và "yêu" nhiều (hài hước tí nhỉ), nhưng hoài bão thì đã vơi đi nhiều lắm. Nhìn lại vẫn thấy mình ngây thơ quá ...
(Viết ngày 06 Feb 07)
*Bài viết đăng trên www.webtretho.com
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
